Bài học cảm động về mẹ qua câu chuyện “Cái nút áo”

Trong mắt người mẹ, những đứa con thân yêu của mình dù là còn nhỏ hay đã trưởng thành thì lúc nào cũng bé bỏng và cần được chăm sóc. Tấm lòng người mẹ bao la là thế, nhưng giữa cuộc sống bộn bề lo toan, gấp gáp có mấy ai sống chậm lại một chút để cảm nhận, thấu hiểu và yêu thương người phụ nữ đã sinh ra mình.

Giật mình thức dậy lúc 4 giờ sáng, M mở tủ lạnh, với lấy chai nước uống một hơi thật dài. Anh bật máy tính lên, mở chương trình “Nhật ký” để theo dõi những việc mình đã làm và kế hoạch cho tuần tới. Dòng chữ thông báo màu đỏ chói lọi hiện lên nhấp nháy: “Kỷ niệm ngày đầu tiên quen M”. Anh vui mừng và kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD định làm để tặng bạn gái, thì chợt nhìn thấy trong đó một gói quà xinh xắn. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Vô cùng ngạc nhiên, M vội mở tấm thiệp:

Anh thân mến!

Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh. 

Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể. 

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh. 

Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn: “Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được”. 

Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình: “Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!”. Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt”. 

M cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, anh mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây: 

“Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, hả hê cười nói với mấy thùng bia, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn khổng hết. 

Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con đang mệt mỏi, nhức đầu vì say. 

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEA Games… 

Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi: “Cái này cân ký bán được hông con? 

Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3… 

Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, ngóng ra cửa thì thầm với chính bản thân: “2 giờ rồi mà phòng nó vắng tanh”.

Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền. 

Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa. 

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU hay đổi lại cái mới chạy nhanh hơn. 

Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, vừa xem vừa chặm nước mắt, rồi cười vui cho số phận đã bớt khổ của các nhân vật, chẳng để ý màn hình mất màu hay thỉnh thoảng lại nghe tiếng được tiếng mất, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa. 

Em thấy anh là chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ,…. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ. 

Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa – đôi giày cả tuần chưa chịu đánh! 

Em thấy anh chỉ nghĩ, chỉ  làm chuyện lớn mà lắm lúc lại quên đi những chuyện nhỏ xung quanh. 

Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao..”

Những dòng chữ nhảy múa trước mặt M, cảm giác bàng hoàng xâm chiếm đầu óc. Đó chính là anh đấy ư? Một thằng con trai tưởng chừng như đã khôn lớn, trưởng thành mà vô tâm đến mức này ư? M cầm lấy cái nút áo, anh đi nhẹ nhàng xuống tầng dưới, mở cửa bước vào phòng mẹ. Mẹ đang ngủ, dáng nhọc nhằn của một đời lam lũ. Anh thấy cổ họng mình nghẹn đắng, nắm chặt cái nút áo cồm cộm trong tay, M tự hỏi, cuộc sống sẽ ra sao khi không có những người phụ nữ luôn lặng lẽ hi sinh? Và những thành công mình đạt được có ý nghĩa gì khi ngay cả những điều bình dị như thế này mình cũng chưa một lần nghĩ đến?

Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng và đáng quý nhất. Thử tượng tượng một ngày, mẹ không còn ở bên ta nữa, cuộc sống sẽ ra sao? Trái tim ta đau đớn như vỡ vụn đi, cuộc sống trở nên tẻ nhạt và vô vọng. Mẹ tiếp cho ta hi vọng sau mỗi lần thất bại, tiếp cho ta sức mạnh vượt qua mọi gian lao, là chỗ dựa mỗi khi ta yếu lòng.

Vào ngày cá tháng tư, tôi gửi 100 tin nhắn “Tôi yêu bạn”, nhận được lại 99 tin cười cợt và 1 tin “Mẹ cũng yêu con”. Mẹ có thể không dùng thành thạo Facebook, không theo kịp công nghệ hiện đại, và nếu mẹ hỏi nhờ bạn chỉ dẫn, đừng vội gắt gỏng hay hướng dẫn qua loa hời hợt cho xong chuyện. Bởi mẹ đã dành cả cuộc đời mình, kiên trì và nhẫn lại, với tình yêu thương và sự bao dung để chăm bạn tập bò, tập đi, tập nói, dạy bạn học, dạy cách làm người, đối nhân xử thế mà không một lời ca thán.

Những điều quan trọng nhất trong cuộc sống đôi khi lại là những điều giản đơn nhất. Bạn hãy nhớ rằng, tình mẹ là nguồn cội, là gốc rễ, nhờ có tình mẹ, bạn đã trưởng thành và vươn cao đón ánh mặt trời và tỏa sáng. Bỏ quên đi tình mẹ, tức là bạn đang chặt đi gốc rễ của chính mình.

Hi Quang – tapchithegioi.net

Nguồn : Hạt giống tâm hồn